Untitled 1
 

ĐÔI BÀN TAY ĐẸP NHẤT

Thứ ba - 24/04/2018 06:34
Đó là đôi bàn tay của một con người trái tim yêu đời, yêu người, yêu nghề; một tâm hồn giàu có; một cách sống trọn nghĩa vẹn tình
Năm nào cũng vậy, cứ tầm từ 26 Tết là chúng tôi đến thăm cô. Cô là tổ trưởng chuyên môn của Tổ Ngữ Văn chúng tôi, cũng là cô giáo dạy văn của tôi. Cô và chú mang trà, bánh kẹo, thịt gác bếp, lạp xưởng nhà làm ra mời anh chị em đồng nghiệp. Nhìn cô khỏe mạnh, nói cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh niềm vui, cả tổ cùng nhau trò chuyện về  tổ Văn năm nay có 5 giải học sinh giỏi quốc gia, chuyện chuẩn bị Tết, chuyện gia đình cứ thế thật rộn ràng. Bất chợt ánh mắt tôi dừng lại ở bàn tay cô. Bàn tay năm nay vết chai đã nhiều hơn năm ngoái…
Đó là đôi bàn tay ba mươi hai năm cầm cây bút soạn bài và chấm bài, ba mươi hai năm miệt mài gắn bó với bảng đen phấn trắng. Tôi vẫn nhớ mãi ngày tôi vào lớp 10 ở Trường THPT Tô Hiệu, cô dạy Văn lớp tôi. Cả lớp tôi đều choáng ngợp trước cô giáo xinh đẹp (trẻ con mới lớn mà, đều yêu cái Đẹp trước nhất). Nhưng rồi, tôi thấy, cô tôi không chỉ xinh đẹp và duyên dáng, cô dạy Văn hay vô cùng. Mỗi khi bước vào lớp, mắt cô lấp lánh, miệng cười, mắt cười, giọng cô truyền cảm, dẫn dắt chúng tôi từng bước hiểu từng bài học, biết cách viết văn. Mỗi khi cô đi đến đâu, cả lớp tôi đều quay đầu nhìn theo cô, có lúc quên cả ghi bài. Mỗi lần nhận bài kiểm tra cô trả, tôi hồi hộp đọc những lời nhận xét vô cùng tỉ mỉ cô ghi bên lề, những dòng lời phê trong ô lời phê của thầy cô và vui sướng trước những điểmtốt tươi rói cô ghi. Lứa học sinh nào cũng thế, đều nhận được tình yêu thương và sự quan tâm sát sao của cô. Nhờ những giờ học như thế, chúng tôi yêu văn chương, biết yêu cái Đẹp. Tôi còn nhớ, năm lớp 10, tôi được thầy giáo chủ nhiệm giao cho nhiệm vụ làm lớp phó học tập. Tính tôi vốn không bạo dạn, lại luôn đi cùng bạn lớp trưởng giỏi giang nhanh nhẹn, thầy chủ nhiệm bận rất nhiều công tác nên cán bộ lớp chúng tôi luôn chủ động thực hiện mọi công việc của trường giao (các thầy cô thường gọi đùa bạn lớp trưởng lớp tôi là Phó chủ nhiệm). Và có lẽ cũng vì tôi còn rụt dè mà thầy chủ nhiệm xếp tôi mức hạnh kiểm Khá kì I. Cô đã đề nghị nâng hạnh kiểm của tôi lên mức Tốt. Chuyện ấy chắc bây giờ cô không còn nhớ đâu, nhưng tôi thì không bao giờ quên. Cô luôn quan tâm, sát sao với học sinh như thế.
Đôi bàn tay tiếp lửa truyền nghề. Dạy chúng tôi được một năm, cô nhận được quyết định chuyển sang giảng dạy tại Trường Chuyên Văn Toán (tháng 9 năm 1993, và từ năm 1995, đổi tên thành Trường THPT Chuyên.) Nơi đây, cô nhận nhiệm vụ đào tạo, bồi dưỡng học sinh giỏi môn Văn. Nhưng trước tiên, là phải bồi dưỡng những người giáo viên dạy lớp chuyên Văn. Lúc này, đôi bàn tay của cô đã nắm chặt những bàn tay đồng nghiệp. Cô đã phải nỗ lực hơn 100% sức mình, để tự học, đọc tài liệu chuyên môn, biên soạn chương trình, thiết kế bài học, đi dự giờ và nhận xét góp ý cho đồng nghiệp. Sau này, giáo viên thế hệ thứ 2 chúng tôi về tổ, mỗi buổi họp nhận xét giờ dạy bao giờ cũng kết thúc rất muộn; nhưng sau đó là những bài học được góp ý, bổ sung để trở nên hoàn thiện. Dưới sự giúp đỡ, đào tạo của cô, Tổ Ngữ Văn của Trường THPT Chuyên có rất nhiều giáo viên trưởng thành trong nghề nghiệp. Cho đến nay, tổ đã có 11 giáo viên đạt danh hiệu Giáo viên dạy giỏi cấp Tỉnh, tổ tôi 3 lần được nhận Bằng khen của Bộ trưởng Bộ giáo dục và Đào tạo, nhiều năm liền đạt danh hiệu Tập thể Lao động Tiên tiến xuất sắc. Ngày ấy, tài liệu vô cùng thiếu thốn, trong khi học sinh ở các thành phố và đô thị lớn ngoài việc học ở trường, còn được học các giáo sư, các giảng viên ở các trường đại học như Đại học sư phạm Hà Nội, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn…. thì ở trường tôi, thày trò phải nỗ lực gấp nhiều lần, tự cố gắng, tự học và rèn. Thế nhưng, trong 17 năm dạy lớp chuyên Văn và ôn luyện đội tuyển học sinh giỏi quốc gia môn Văn, cô đã có nhiều học sinh đạt giải quốc gia. Cô có nhiều bài viết được đăng trong kỉ yếu bồi dưỡng giáo viên dạy chuyên Văn của Bộ Giáo dục và Đào tạo, bài viết nào của cô cũng được các thầy trong nhóm biên soạn và đồng nghiệp trong nước đánh giá rất cao. Trong các buổi hội thảo hay tập huấn giáo viên dạy chuyên của Bộ, cô luôn có những bài phát biểu đầy trí tuệ và tâm huyết. Tôi còn nhớ thời điểm cô chuẩn bị nghỉ hưu, năm đó tổ chúng tôi trải qua hoạt động thanh tra chuyên môn của Sở Giáo dục và Đào tạo. Cô, với bề dày thành tích như vậy, năng lực chuyên môn vững vàng, lẽ ra không cần dạy để dự giờ. Nhưng cô vẫn gương mẫu soạn giảng. Hai giờ dạy của cô được giáo viên cốt cán môn Văn của Sở Giáo dục nhận xét: “Tuyệt vời, không thể tìm được một lỗi nhỏ nào, đi dự giờ chị là để chúng em học tập” và đạt điểm tối đa. Một người bạn của cô trong trường chúng tôi nói vui với bọn trẻ: cô Hà là “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”. (Đấy là truyền thuyết về loài chim, trong giây phút cuối của cuộc đời,lao mình vào bụi mận gai, khi những chiếc gai nhọn xuyên vào lồng ngực, vẫn cất cao tiếng hót về cuộc sống tươi đẹp). Tôi nghĩ, bài giảng của cô không phải là tiếng chim hót trước khi chìm vào im lặng vĩnh viễn, đó là bài ca về tình yêu với nghề, với học trò, với văn chương vẫn mãi mãi ngân vang trong tâm hồn giáo viên chúng tôi và các thế hệ học sinh được cô dìu dắt. Dưới sự lãnh đạo của cô, tổ Văn đã luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị quan trọng của Trường THPT Chuyên: tuyển chọn, đào tạo, bồi dưỡng đội tuyển Học sinh Giỏi các cấp. Tính đến thời điểm cô về nghỉ hưu, tổ chúng tôi đã đạt được 126 giải HSG cấp Tỉnh; 52 giải HSG cấp Quốc gia. Lòng nhiệt tình, lòng yêu nghề mến trẻ, lòng tự trọng và trách nhiệm nghề nghiệp rất cao ở cô luôn là sự cổ vũ động viên rất lớn với chúng tôi. Cô đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú, được nhận bằng khen của Thủ tướng chính phủ, bằng khen của Bộ Giáo dục và Đào tạo….
Đôi bàn tay ân cần, yêu thương chia sẻ với đồng nghiệp. Với đồng nghiệp trong trường, cô luôn quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ. Với giáo viên trường chúng tôi, cô luôn là người bạn, người chị, người cô tận tình, gần gũi. Cô không chỉ dạy chúng tôi về kiến thức, chuyên môn nghiệp vụ mà còn luôn chỉ bảo cho chúng tôi cách sống và ứng xử. Tổ Ngữ Văn chúng tôi luôn có truyền thống yêu thương và đùm bọc, sẻ chia với nhau trong cuộc sống. Cuộc sống vật chất chưa giàu có nhưng đời sống tinh thần của chúng tôi luôn đầy ắp tình yêu thương. Tổ chúng tôi nhiều giáo viên nữ, và giáo viên trẻ. Có nhiều bạn giáo viên trẻ xa gia đình lên Sơn La lập nghiệp, lúc nào chúng tôi cũng quan tâm động viên nhau. Tôi còn nhớ rõ lắm, khi một bạn đồng nghiệp nữ của tôi lập gia đình, trong buổi lễ ra mắt cơ quan, cô nói: “em H đã có người bạn đời yêu thương, chăm sóc, chúng tôi vô cùng vui mừng. Em ở xa gia đình lên đây công tác, mỗi khi ốm đau chỉ có một mình, chúng tôi rất lo lắng”. Thế rồi khi tôi lập gia đình, cô dặn: “Em nhớ thường xuyên về thăm mẹ. Mẹ nói thế cho các con yên tâm thôi, chứ mẹ em buồn lắm đấy”. Giáo viên nữ trường chúng tôi vô cùng vất vả, nhất là khi mới lập gia đình: chuyên môn còn cần rèn luyện, con thơ cần mẹ chăm sóc; mỗi lúc như thế, cô luôn dõi theo chúng tôi bằng đôi mắt đầy yêu thương chia sẻ, cô nói: “sau này con cứng cáp rồi, các em phải chăm sóc sức khỏe, nhìn thấy các em vất vả như thế này, cô thấy xót lòng.” Cô không chỉ là tổ trưởng chuyên môn, là cô giáo của chúng tôi, cô còn là người mẹ thứ hai, là người thân của chúng tôi. Văn học là Nhân học, đúng vậy, học Văn trước hết là học làm Người, học để hiểu Con Người. Chúng tôi học văn, học cô đạo làm người như thế. Các anh chị em đồng nghiệp trong trường, mỗi khi gặp khúc mắc trong cuộc sống, đều tìm đến cô để tâm tình. Với chúng tôi, bàn tay của cô còn là bàn tay ấm áp tình đồng nghiệp, tình thân, tình người.
Đôi bàn tay thắp lửa ấm gia đình. Nếu chúng tôi vất vả một, cô vất vả hơn rất nhiều lần. Cô là con cả trong gia đình nhiều anh chị em. Đến khi lập gia đình, chú lại bận công tác. Cô vừa giảng dạy, gánh vác trách nhiệm nặng nề trong trường, trong tổ chuyên môn, lại quán xuyến gia đình, đối nội đối ngoại. Công việc của cả hai bên gia đình, cô đều chu toàn. Chăm sóc, giáo dục hai cô con gái bé bỏng học hành tấn tới. Trong gia đình nội ngoại, cô luôn được mọi người yêu mến, coi là trụ cột tinh thần của đại gia đình. Nhiều lần, nghe cô nói chuyện về gia đình, chúng tôi học được ở cô tấm lòng hiếu thảo của người con với cha mẹ, sự chở che đùm bọc của người chị với các em. Có lẽ cũng chính vì yêu cô, biết ơn và học tập cô, mà hai con gái của cô, bạn nào cũng giỏi giang, thành đạt, được mọi người yêu quí cả về Đức và Tài. Trong mắt các cháu, cô là bà ngoại vô cùng tình cảm, yêu thương các cháu vô bờ bến. Trẻ con bây giờ vốn chỉ thích hoạt hình, thích Ipad, Iphone, smart phone, nhưng các cháu của cô lúc nào cũng nhớ và yêu quí bà ngoại. Bà cháu ở Hà Nội – Sơn La gọi điện với nhau, lúc nào cũng là câu nói: bà ngoại về chơi với con đi. Vâng, đôi bàn tay cô còn là đôi tay đầy tình yêu của người con hiếu thảo, người bà yêu thương cháu, người vợ tảo tần, người mẹ từ tâm.
Đôi bàn tay luôn chăm chút dù làm bất cứ việc gì. Sau 32 năm công tác, miệt mài cống hiến, miệt mài lao động, dạy Người và dạy Văn, cô đã được Nhà Nước cho nghỉ ngơi hưu trí. Đôi bàn tay cô lại chăm chút mảnh vườn, ao cá, ngôi nhà nhỏ ấm cúng dưới chân đồi. Sơn La vốn nổi tiếng về thịt gác bếp, lạp xưởng; cô chiều theo ý các con, làm đặc sản để các bạn ấy giới thiệu với bạn bè đồng nghiệp. Nhiều người làm đặc sản, thường lấy thịt đông lạnh, thái bằng máy, sấy lò điện cho tiết kiệm thời gian, nhân công và chi phí. Nhưng cô luôn lấy thịt tươi ngon nhất, thái bằng tay, sấy cả ngày đêm bằng củi dành riêng làm thịt gác bếp. Dù giá bán cũng chỉ bằng giá những loại đặc sản được sản xuất “công nghiệp” kia. Tôi hiểu, đó là cái Tâm của cô, dù làm bất cứ việc gì, cô cũng làm tốt nhất, bằng tất cả tấm lòng, tất cả sự chăm chút, tận lực và tận Tâm.
Mải mê chuyện trò, buổi sáng đã trôi qua thật nhanh, nhìn đồng hồ đã mười hai rưỡi trưa, chúng tôi lưu luyến chào cô. Cô tiễn chúng tôi ra cổng, nắm tay dặn dò. Ra về, tôi vẫn cứ nghĩ mãi về cô, về đôi tay của cô – người phụ nữ xinh đẹp, duyên dáng, giỏi giang trong tổ chúng tôi; niềm tự hào, yêu mến và nể phục của bao đồng nghiệp trong tổ và trong trường. Tôi từng nghe câu chuyện cổ tích về người phụ nữ có đôi bàn tay đẹp nhất: Có những người phụ nữ ngồi bên nhau, thi xem tay ai nõn nà mềm mại. Thế nhưng, đôi tay được chọn là đẹp nhất lại không hề son sẻ nuột nà mà đầy những vết chai sần vất vả.
Tôi nghĩ, đôi tay nhiều khi cũng nói lên thật nhiều điều về cuộc đời, nhân cách, lối sống và lẽ sống của một con người. Đôi bàn tay của cô giáo tôi cũng thế. Tuy “ngón chẳng thon dài, vết chai cũ, đường gân xanh vất vả” (Xuân Quỳnh), nhưng với tôi, đó vẫn là đôi bàn tay đẹp nhất. Đôi tay của một con người trái tim yêu đời, yêu người, yêu nghề; một tâm hồn giàu có; một cách sống trọn nghĩa vẹn tình. Và tôi nghĩ, người Tốt không cứ phải là người làm những việc thật lớn lao kì vĩ, vá trời lấp bể, đắp lũy xây thành; người Tốt là người luôn tận tâm, tử tế, đầy trách nhiệm ngay từ những việc nhỏ nhất, thầm lặng nhất. Và tôi, với lòng biết ơn và tự hào tận đáy lòng, xin được viết về người Tốt – cô giáo Phạm Thanh Hà của tôi!
(Bài thi viết về 
Những tấm gương người tốt, việc tốt”)

Tác giả bài viết: Nguyễn Thu - Tổ Ngữ văn

Nguồn tin: Tác giả

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập93
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm92
  • Hôm nay1,871
  • Tháng hiện tại96,823
  • Tổng lượt truy cập5,211,649
Sự kiện mới
Thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Site liên kết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây